Phân tích hữu duyên thiên lý năng tương ngộ là gì?

  • 10/07/2020
  • 235

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ Vô duyên đối diện bất tương phùng có nghĩa là Có duyên ngàn dặm xa vẫn gặp được, còn không duyên đối mặt vẫn cách lòng.

Giải nghĩa của hữu duyên thiên lý năng tương ngộ Vô duyên đối diện bất tương phùng

Tục ngữ có câu hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng, câu này tiếng Trung là 有缘千里能相遇,无缘对面不相逢 /Yǒuyuán qiānlǐ néng xiāngyù, wúyuán duìmiàn bù xiāngféng/, được tạm dịch là:

“Có duyên nghìn dặm xa còn gặp
Không duyên trước mặt vẫn cách lòng.”

Hữu duyên: nghĩa là có duyên, ở đây là nhân duyên, là duyên phận
Thiên lý: nghĩa là nghìn dặm
Tương ngộ: có nghĩa gặp lại nhau
Vô duyên: có nghĩa trong câu này là những người không có duyện phận với nhau
Đối diện: đối mặt nhau
Bất: nghĩa là không hoặc trái nhau
Tương phùng: gặp lại nhau sau những ngày xa cách

hữu duyên thiên lý năng tương ngộ Vô duyên đối diện bất tương phùng

hữu duyên thiên lý năng tương ngộ Vô duyên đối diện bất tương phùng

 

Luận về hữu duyên thiên lý năng tương ngộ Vô duyên đối diện bất tương phùng

Luận 1:

Câu này được hiểu là “Có duyên ngàn dặm xa vẫn gặp”, từ đó ta có thể mở rộng ra: tình cảm giữa hai con người không phụ thuộc vào khoảng cách địa lí, nếu như con người ta yêu thương nhau thì dù cho có xa cách nghìn trùng vẫn luôn hướng về nhau, vẫn luôn cảm nhận được đối phương luôn gần bên mình, ngược lại, những người vốn không hợp nhau, ghét nhau thì dù cho có đứng ngay trước mặt nhau cũng cảm thấy xa cách. Trong cuộc sống đôi khi có những người xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta nhưng chỉ là thoáng qua, có duyên gặp gỡ nhưng lại không có phận, không thể ở lại bên nhau, nếu đã có duyên không phận thì chúng ta cũng không nên quá cưỡng cầu, hãy để mọi thứ thuận theo lẽ tự nhiên, sống an nhiên,  “vạn sự tùy duyên”, những thứ đã qua đi thì hãy nên học cách buông bỏ, hãy biết trân trọng hiện tại và hướng về tương lai, đừng nên cố níu kéo những thứ không thuộc về mình, có như vậy tâm hồn mới có thể thư thái, thanh thản. Mọi thứ đến và đi đều do duyên số sắp đặt, hãy trân trọng những gì bạn đang có và cũng nên học cách buông tay đúng thời điểm bạn nhé!

Luận 2: 

Do ảnh hưởng bởi phim cổ trang, mà cũng từ phim cổ trang mà mình tiếp cận được câu nói này. câu này trong phim cổ trang thường hay nhắc đến chữ duyên trong duyên phận, trong tình yêu của đôi lứa. Hai người gặp nhau, có tình cảm với nhau ban đầu, nhưng vẫn chưa đủ để gọi là tình yêu, cần thêm 1 chút xúc tác của tạo hóa, của nhân duyên nữa. Sau này khi vô tình tạo hóa ban cho, họ lại gặp nhau, cảm thấy chữ duyên của hai người càng chắn chắc hơn, họ sẽ đến với nhau, bày tỏ cảm xúc và hiểu rằng đây chính là vận mệnh của mình, là duyên phận của mình.

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ: Đã là duyên số với nhau, dù đi xa cách mấy rồi cũng có ngày sẽ gặp lại nhau, đến với nhau.

Vô duyên đối diện bất tương phùng: Nếu đã không có duyên với nhau thì đi gần nhau cũng vô tình để lạc mất nhau thôi, không nên cưỡng cầu mà làm mình lâm vào chữ tình đơn phương - tự cổ đa tình nan di hận.

hữu duyên thiên lý năng tương ngộ

hữu duyên thiên lý năng tương ngộ

 

Một câu chuyện về hữu duyên thiên lý năng tương ngộ Vô duyên đối diện bất tương phùng

Ngày xưa, ở một thủ phủ thuộc tỉnh Triết Giang, có 1 viên ngoại giàu có. Vợ mất sớm, để lại cho ông cô con gái xinh đẹp. Viên ngoại rất mực thương yêu và chăm sóc cô con gái. Đến tuổi xuân hồng, cô gái rất xinh đẹp có tài, sắc, cầm, kỳ, thi, họa… đủ cả. Viên ngoại cũng bắt đầu kén rể, nhưng chưa có chàng trai nào làm ông hài lòng.

Một hôm, trong sân nhà viên ngoại xuất hiện cùng lúc ba chàng trai, người nào cũng khôi ngô tuấn tú. Đặc biệt, mỗi chàng đều có một biệt tài khó ai sánh bằng: Chàng trai thứ nhất có đôi chân thiên lý mã, có thể chạy cả ngàn dặm không biết mỏi. Chàng trai thứ hai có tài bắn cung bách phát bách trúng. Chàng trai thứ ba có tài làm thơ, có thể một lúc làm cả ngàn bài thơ hay với nét chữ rồng bay phượng múa…

Viên ngoại phân vân lắm… khi con gái chỉ có một. Ông bèn nghĩ cách cho ba người thi tài: Chàng trai thứ nhất, phải chạy đến kinh thành Tràng An, mượn cho bằng được chiếc trống Tràng An về cho ông. Chàng trai thứ hai, phải bắn cho rụng hết lá những cây ngô đồng trước ngõ nhà ông. Chàng trai thứ ba, phải viết cho xong 3000 bài thơ trên giấy hoa tiên, không được trùng ý. Ai báo công trước nhất sẽ được ông chọn gả con gái.

Sau tiếng trống lệnh, loáng một cái, chàng trai có đôi chân thiên lý mã đã mất hút, không để lại dù một dấu bụi hồng. Thế rồi, người ta chỉ còn nghe từng âm thanh… vút… tách của cung tên tra vào nỏ… bắn đi… lá ngô đồng rụng lả tả…

Riêng chàng trai thứ ba, được mời đến dưới giàn hoa thiên lý, nơi đã để sẵn bút nghiên để chàng làm thơ. Bên hiên, giai nhân đang e ấp mỉm cười, nghiêng đầu thêu cặp gối rồng phụng cho ngày vu quy… Chàng trai cắm cúi múa bút, từng tờ giấy hoa tiên bay xuống như bướm lượn, gia nhân nhà viên ngoại cũng sẵn sàng đón lấy, xếp lại ngay ngắn…

Trời đã quá trưa, chàng thi sĩ vươn vai đứng dậy… Chàng vừa hoàn thành xong nhiệm vụ của mình. Nhìn ra ngoài ngõ, lá ngô đồng mới rụng hơn một nửa, bóng dáng người có đôi chân thiên lý vẫn mịt mù…

Cô gái cũng vừa nghỉ tay, nhẹ nhàng đến bên giàn hoa lý, mỉm cười cúi xuống rót trà mời chàng trai. Trước khung cảnh thơ mộng cùng nụ cười đẹp như thơ kia, chàng trai chưa vội báo công cho viên ngoại, mà hứng khởi làm thêm một bài thơ nữa để tặng người đẹp:

Ung dung trời đã xế trưa
Thơ ba ngàn bản cũng vừa viết xong
Ngoài kia xa dấu bụi hồng
Bên hiên cành lá ngô đồng chưa vơi
Dấu yêu nhẹ mỉm môi cười
Ta nghe đồng vọng một lời phu thê!

Chàng thi sĩ tính ngâm tặng nàng, người mà chàng nghĩ chắc chắn là vợ mình. Nhưng chưa kịp. Thì… chao ôi… đất trời như sụp lở dưới chân…, bên tai chàng ầm vang tiếng trống cùng tiếng hét lên vui mừng của chàng trai có đôi chân ngàn dặm: “Thưa nhạc gia, con đã đem được trống Tràng An về đây rồi!”

Cô gái nhìn chàng thi sĩ, ngậm ngùi, người mà mới vài phút trước thôi, cô cũng nghĩ sẽ là phu quân. Để an ủi chàng trai, cô đã tặng chàng 4 câu thơ:

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
Vô duyên diện kiến bất tương phùng
Ẩm thị ngã trà hoàn ngã trản
Tràng An chi cổ dĩ bồng bồng

(Ngàn dặm duyên may tình vẫn gặp
Vô duyên đối mặt sự không thành
Chàng uống trà xong, xin trả chén
Tràng An đã giục trống liên thanh!)

"Có duyên mà không có phận, có phận mà không có duyên” đều là một phần trong sinh mệnh, nó không nên trở thành bước đệm dẫn bạn đến bước đường cùng của cuộc đời. Đừng vì “duyên đi” mà sinh ra tâm oán thù, lòng oán hận. Sống trên đời, điều gì đến thì hãy quý trọng, điều gì phải đi thì nên buông tay, như thế mới sống được tự do tự tại thực sự.

 

Xem thêm: họa hổ họa bì nan họa cốt tri nhân tri diện bất tri tâm